Status 27/04/2018


Hà Nội, sau 1 ngày kể từ ngày 26/4...
Phải kể lể thế nào đây nhỉ?!
7 tháng ta ở với nhau. Nhưng chỉ được gần em có chưa đầy 30 ngày...
Bảo không buồn thì là không phải
Bảo không vui thì cũng chẳng đúng...
Ừ! Thế là lại có thêm một người... và chúng tôi đã lại đi qua cuộc đời của nhau rồi đấy...
Vẫn cứ thế... một cái ôm chớp nhoáng, chẳng lâu... 
Cũng không biết tại sao tôi lại thích những cái ôm đến vậy...
Những khắt khe bấy lâu, những lúc áp đặt, yêu cầu vô cớ... và những lần bắt nạt, chọc ghẹo... tất cả đều đã bị xóa mờ đi bởi cục tẩy mang tên cái ôm...
Một cái ôm đủ để giữ an cái cảm xúc... đủ để có thể biết vòng tay của em lớn đến nhường nào...
Nếu như tôi không nằng nặc giữ em bên mình thì có lẽ hôm nay đã chẳng phải buồn đến thế...
Cảm ơn Bắp, cảm ơn cả em giai, đứa mà tôi chỉ tiếp xúc vài ba lần nhưng lần nào em cũng nở nụ cười thân thiện.
Đi đi nhé... bình an nhé, may mắn nhé...
Cảm ơn các em vì từ giờ tôi có thể giữ 2 em trong ký ức của mình...
(Dung kh...)

Sự Kiện Viết: Ngày mai, hãy đợi đấy!

Bạn có một mục tiêu đang hướng tới và bạn sẽ làm được nó; bạn có những kế hoạch đã vạch ra trước đó và bạn đang thực hiện chúng; bạn đã trở thành một người mà thuở nhỏ bạn đã ao ước; Bạn không muốn là con người hiện tại của mình hôm nay và bạn quyết tâm thay đổi bản thân trở thành một con người khác.
Ngày hôm qua là một ngày thật tồi tệ đối với bạn, ngày hôm nay quả thật là một ngày nhàm chán, nhưng ngày mai sẽ là một ngày tuyệt vời hơn.
Khi chúng ta vấp ngã, thì cũng chính là lúc chúng ta khởi động một hành trình mới.
Thời khắc ta quyết định lựa chọn một điều gì đó cũng chính là lúc tâm thái ta luôn sẵn sáng đón nhận mọi thứ đến với mình.
Lựa chọn thay đổi để hy vọng vào ngày mai tốt đẹp hơn; Cố gắng với một lòng quyết tâm sẽ thực hiện những điều đã chọn, cho du ngày mai có chuyện gì xảy đến, chúng ta vẫn hiên ngang đón nhận, đối đầu với nó.
Dù hôm nay cả thế giới có quay lưng lại với bạn thì “Ngày mai, hãy đợi đấy!” Chi tiết sự kiện xem tại vài viết: Sự Kiện Viết: Ngày mai, hãy đợi đấy!

Status 29/03/2018

Hôm nay buồn đấy, không nhiều lắm những vẫn nhiều hơn hẳn những lần trước đó.
Cái "nụ cười tưng tửng" ấy đến bao giờ tôi mới có thể gặp lại...
Cố kìm lòng để khiến không làm cho ai buồn cả. Cố giấu những giọt nước mắt đằng sau cái điệu cười cà tửng ấy suốt những ngày, những giây phút cuối cùng...
Chẳng ai có thể ngăn nổi những dòng cảm xúc bất chợt dâng trào...

Tôi...
Khi vô thức quay sang nhìn thấy em đang "cắm cúi" viết cái gì đấy cho "bà chị đanh đá", khóe mắt tôi rưng rưng.
Lần đầu tiên phải chui vào WC để thấm nước mắt. Vì không muốn nó ào ào tuôn ra...

Em này...
Ai đã làm gì em cơ chứ? Mắt em ướt đỏ, miệng em vẫn cười tửng một nụ cười ngượng ngùng...
Giá mà những lúc ấy chúng ta là con nít thì tuyệt vời biết nhường nào, ta có thể khóc tu tu mà không còn phải ngượng vì mọi ánh mắt xung quanh... 

Em à...
"Cũng không thể trách nó được", chính em đã nói như vậy thì tôi cũng thấy tâm của em không "ác" rồi... 
Chỉ có điều người ta đang trong tâm trạng "MẤT THIỆN CẢM" với em nên cho dù mọi hành động gì của em đi nữa, người ta đều thấy không thật tâm...
Những người tin và yêu quý em sẽ không cần em phải giải thích cho những gì em đã trải qua.

Em ơi...
Tôi với em có bao giờ trò chuyện đâu nhỉ? Ấy vậy mà tôi cũng cảm nhận được sự chân thành trong lời em chúc. Cảm ơn em.

Em...
Chúng ta - em, tôi, họ và những người còn lại đều không ai có tội, không ai có lỗi cả...
Nhưng tất cả chúng ta đều sai và tôi cũng sai...
Sai bởi chúng ta luôn áp đặt những đoán định của cá nhân mình vào người khác...
Sai vì chúng ta không thể làm hài lòng tất cả...
Càng sai khi không thể đặt mình vào vị trí của từng người để mà hiểu rõ nội tình, cũng như cách hành xử của ta với họ và của họ với ta liệu ai có đang làm tổn thương (tổn hại) đến ai không...
Sai lắm, khi không dành thời gian để lắng nghe, không dành thời gian để nhìn nhận lại vấn đề một cách tổng thể và khách quan hơn...
Sai đấy, khi nói mọi chuyện chỉ nên dừng lại trong giới hạn cho phép, nhưng cái giới hạn đó đã là một ranh giới vô hình...

Tôi thực sự là ai? Các em thực sự là ai? Họ là những người nào? 
Thì chỉ có tôi biết, các em rõ, họ hiểu chính bản thân mình...
Những điều không may mắn, những điều chẳng đẹp đẽ đã được để lại trong những cái ôm ngốc xít ấy... và luôn là những cái ôm may mắn...

Cảm ơn các em đã xuất hiện để tôi có thể đi ngang qua cuộc đời của các em...
Cảm ơn các em đã xuất hiện và để lại dấu ấn ngang qua cuộc đời tôi...
(Dung kh...)

Quên anh là điều lâu nhất em có thể hoàn thành trọn vẹn…

Anh à, Em biết là những dòng này dù có viết ra đây nhưng em sẽ chẳng có dũng cảm gửi nó tới anh…
Anh có bao giờ hỏi, tại sao em không bao giờ viết thật về cảm xúc của em với người em thương trong 1 bài blog nào không?
Dù cho anh có hỏi, em cũng không thể cho anh biết câu trả lời… em cũng muốn viết về anh như bao người bạn khác em đã từng viết…
Anh có giận em không nếu em kể cho anh về những người khác giới mà không phải là anh… người mà em không còn được phép thương nữa…
Anh này, một điều này đã lâu lắm rồi, trong một lần say, bố em từng nói về những kẻ viết văn, họ là những kẻ giả tạo… Em không phải là người viết văn… nhưng em là kẻ viết lại cảm xúc của mình… Có lẽ em cũng giả tạo vậy anh à… Em không còn biết đâu mới là cảm xúc thực sự của mình, đâu mới là cái cảm xúc em phóng đại lên nữa…
Đó là cái tên của anh…
Cho đến tận tháng 10 vừa rồi, em mới chợt nhận ra… Cái tên của anh nó lại trùng hợp đến vậy…
Có lẽ anh và nhiều người sẽ trách em là chưa quên người ta mà đã lưu tâm đến một người khác giới…
Cái giai đoạn mà xung quanh em chẳng còn có một ai đáng tin cả… em lại quay về với chú chim xanh của em… nơi em có thể lưu lại ngay tức khắc những suy nghĩ của em mà không còn sợ người quen vào like, vào comment… Chỉ có Chú chim ấy mới cho em vững vàng hơn được…
Màn hình điện thoại thông báo có người Follow mình trên Twitter.
Thời điểm đó, chỉ còn khoảng 2 tháng là em cùng bạn “xách ba lô lên và đi”… Những lần đi của em chỉ là đi… đi để quên một điều gì đó, đi để quên một ai đó… đi để tạm thời xa Hà Nội, để không còn thấy Hà Nội buồn nữa…
Thanh Tùng… đang theo dõi bạn…
Em nghĩ đó là anh… Em còn không dám vào Twitter để xem…
Anh có bao giờ dùng Chim xanh đâu, sao sau một thời gian không gặp, anh lại lên đây cơ chứ… Và em đã quyết định Follow lại chỉ vì bạn ấy có cái tên giống anh…
Anh à, nếu mình lưu tâm đến một người chỉ vì một cảm giác thân quen, thì là mình sai phải không anh?
Có lẽ em đã sai, khi chưa thực sự quên hết chuyện đã qua đã lại để tâm đến một người khác…
Em cứ nghĩ, sẽ có thể quên hết chuyện cũ… nhưng không, tất cả mọi cảm xúc của em từ lúc ấy tới nay lại rối bời…
Có phải những ai có cái tên như anh vậy đều tốt bụng lắm phải không anh?...
Trước đây, khi còn đang học, cũng có một cái tên Thanh Tùng… làm em chú ý… nhưng bạn đó không đặc biệt bằng anh…
Rồi đi làm, cũng một cái tên Thanh Tùng khiến em để tâm…
Mình không nên làm đảo lộn cuộc sống của một người đã có gia đình phải không anh?
Vậy là cái tên anh mọi người đã biết, nhưng anh là ai, có lẽ chỉ một mình em biết thôi…
Giờ nếu em kể về một người tên Tùng thì anh có chạnh lòng với anh ấy không?
Em không biết bắt đầu câu chuyện như thế nào.
Có lẽ vì một bức ảnh về Hồ Gươm…
Bức ảnh đó có một cái hồn lạ lắm anh ạ…
Em không phải con người có niềm đam mê về nhiếp ảnh… nhưng những bức ảnh chụp cảnh thường khiến em lưu tâm…
Có lẽ Hồ với em là kỷ niệm…
Nhưng em trách mình đã không thật thà trong những lần nói chuyện với anh ấy…
Em chưa từng kể về ai nhiều hơn 2 bài blog.
Bài blog đầu tiên, bao giờ cũng là bài blog có qua có lại, và là bài blog giữ lời hứa…
Em cũng vừa mới đây thôi, ngồi đọc lại bài blog ấy, Nhạc nền blog cũng đang chạy ngay lúc này đây anh ạ…
Anh à, lần đầu tiên trong những năm tháng viết lại cảm xúc của mình, em khóc khi bài blog ấy chưa kết thúc…
Em còn không nhớ nổi trước khi viết bài blog đó, em với anh Tùng đã nói về chuyện gì… có lẽ em sợ mất đi cái cảm giác quen thuộc mà anh Tùng đã tạo ra khi ấy, nên em khóc, chưa bao giờ em không thể kiểm soát nổi nước mắt như lúc ấy…
Một người lạ, tạo cảm giác thân quen… Mất đi cái cảm giác quen thuộc có lẽ là một điều em khó đối mặt…
Em đã cứ để cho cảm xúc của mình xuôi theo thời gian… Nhưng em chẳng tin vào một thứ tình cảm phù phiếm…
Khóc vì một người lạ…
Nên anh Tùng cũng là một người đặc biệt…
Anh biết đấy, những gì nó đã là đặc biệt thì thường nó khó có thể làm người ta quên…
Quên anh là điều lâu nhất em có thể hoàn thành trọn vẹn… bởi anh luôn là một người đặc biệt…
Anh ơi, anh có biết không?
Anh ấy làm em nhớ Hà Nội, khi em đi xa… không biết là em nhớ Hà Nội, nhớ anh Tùng, hay là nhớ người em thương…
Không có anh ở bên cạnh, nên đã từng nhớ một người lạ… rồi em tự nhận rằng em thương anh ấy…
Nhưng không phải anh ạ… tại trong tâm em không vững, nên em đã dễ dãi với cảm xúc của mình…
Em đang không biết rằng em đang nhớ đến ai nữa…
Em không dám kể với anh Tùng rằng anh ấy đã từng xuất hiện trong giấc mơ của em… em sợ anh ấy hiểu nhầm…
Thật chớ trêu, Tùng nào cũng đã từng xuất hiện trong giấc mơ của em cả…
Anh, em biết là cứ nhớ anh mãi như thế này là không nên, tự em làm cho mình rối lên và không có lối thoát, nhưng lâu quá anh ạ… em vẫn chưa thể hoàn thành bài tập… quên anh đi…
Em nhầm lẫn hai người với nhau, nên những dòng trạng thái em viết, đến bây giờ ngồi đọc lại, em không biết em đang nói chuyện với ai nữa…

Thôi thì em và anh hãy trở về
Cái thời mà trước khi ta gặp gỡ
Đều vô tư với cuộc sống riêng mình
Chuyện đã qua em sẽ cất nó lại
Không để nó làm phiền đến em đâu
Em sẽ đi trên con đường phía trước
Chỉ dừng lại nếu có trạm nghỉ chân…
(thonboncodon)
 
P/S: Nếu anh Thanh Tùng trên Twitter có vô tình đọc được những dòng này, hãy nhận lời xin lỗi của em nếu em đã từng làm anh hiểu lầm.

Status 30/12/2017

Nhiều lúc con người ta tự chọn lối đi vào những chốn bòng bong… để rồi làm lây lan những cái thứ cảm xúc tiêu cực từ giây này sang phút khác... Người ta cứ để cho những thứ bòng bong ấy bao vây từ ngày này qua ngày khác, từ nơi này tới nơi kia...

Mớ bòng bong không hình hài, chẳng khuôn dạng, ấy vậy mà nó cứ xào nấu cái cảm xúc trầm bổng… Một mớ tơ vò rối rắm làm người ta không được vững cái con óc... khiến con người ta không còn thấy được những thứ đang hiện hữu xung quanh…

Bất giác có một cú hích kịp thời, con người ta mới nhận ra rằng… À! Như thế này là không nên, không được tiếp diễn cái cảm xúc ấy, hành động ấy thêm một phút nào nữa…

Chẳng phải là đã từng nói rằng, biến cố tự con người ta tạo ra, tự ta lao vào, thì tự ta phải thoát ra khỏi nó hay sao. Thế đấy, tôi đã tự chui vào những mớ bòng bong ấy, giờ đến lượt tôi bước ra…

Chào tạm biệt nhé mớ bòng bong… 
Gửi tới ai đó đặc biệt, ai đó vẫn sẽ luôn tồn tại trong danh sách SF: Ừ! Vẫn còn thương lắm… nhưng sẽ giữ trong lòng…

Sao chẳng quên đi...

Nhanh thật, lại một năm sắp trôi qua, tôi cũng đã không còn giống mình như trước
Hơn 2 năm, tôi thỉnh thoảng lại thu mình vào góc nhỏ,
Có những lúc tôi hồi tưởng lại những năm tháng ấu thơ đã qua… Tôi ước mình chẳng lớn…
Chưa có một năm nào mà tôi lại thấy mình tàn tạ đến vậy…
Tôi từng thương một người có lẽ thương anh cũng nhiều lắm…
Tại sao trong cuộc sống, lại có nhiều sự trùng hợp và giống nhau đến vậy…
Tôi thực sự đã không để ý đến sự trùng hợp này, cho đến một ngày tôi bình tĩnh ngồi nghĩ lại… Họ giống nhau đến cả cái tên và chữ đệm…
Họ, họ làm tôi lầm lẫn… Tôi đang coi họ là một người?!
Để quên một ai đó, thật là lâu…
Đã có lúc thực sự muốn mở lòng, chẳng để đón nhận một ai cả, mà chị để cho mình thấy nhẹ nhàng đi…
Nhưng rồi thôi, nhiều khi con người ta cứ thích tò mò, rồi khơi lại chuyện đã qua… nên lại nghĩ…
Một người dễ bị sống trong quá khứ… dễ bị tác động bởi những gì đã qua… Tôi thực sự chẳng mong mình như vậy.
Trước đây, có một bạn nói chuyện với tôi, cô ấy nói với tôi rằng… tôi có thể là bất cứ ai mà tôi đã từng tiếp xúc… Cô ấy nói đúng đấy…
Nhiều lúc tôi cứ ngồi tự hỏi, thực ra tôi là một người như thế nào? Hiền ư? Đanh đá ư? Thật thà ư? Giả tạo ư? Hôm qua tôi là một người như thế này, nhưng hôm nay tôi lại không như vậy…
Tôi nhiễm một phần tính của bố, một phần tính của mẹ, một phần tính của anh trai… nhiều phần tính cách khác của nhiều người, một mớ hỗn tạp trong một con người…
Bình tĩnh lại mới thấy, có những thứ ở thì đã qua, chẳng ai muốn nhắc lại… ấy thế mà…
“tháng ngày qua, câu chuyện quen, cứ nhắc lại… sao chẳng quên đi”
Tôi không yêu anh, tôi biết…
Chỉ là thỉnh thoảng tôi cần anh “diễn vai” làm một người bạn…
Trong một mối quan hệ đã xác định, một người khó có thể đóng 2 vai…

Một thời gian dài, tôi giấc ngủ của tôi bình thường… Gần đây tôi lại hay nằm mơ, giấc mơ mới hôm gần đây khiến tôi lại nghĩ…
Tôi chưa gặp ác mộng bao giờ cả… nhưng tôi sợ tất cả các chi tiết trong các giấc mơ đó mà tôi có thể nhớ lại được…
Giấc mơ đó đẹp mà, nó như một bộ phim cổ tích…
Êm đềm, yên ắng…
Tại sao lại xuất hiện một người mà tôi chưa hề gặp bao giờ…
Anh ta ở đó làm gì? Tôi biết anh ta là ai. Nhưng tôi không biết tại sao đột nhiên anh ta lại là nhân vật chính? Nơi anh đưa tôi đến là làng quê của anh sau nhiều năm anh không trở về?
Thế đấy, có những người, chẳng thân, chẳng quen lại xuất hiện trong giấc mơ một cách đột ngột đến lạ… Tôi chẳng dám kể cho anh ấy về giấc mơ. Tôi sợ sẽ khiến nhiều người hiểu nhầm và gặp những điều không hay…
Chúng không phải là những giấc mơ mộng mị đơn thuần… Tôi thật sự thấy rợn người mỗi lần tỉnh dậy.
Mệt mỏi lắm, khó chịu lắm. nhưng không dám nói vị sợ liên lụy, chỉ thầm mong cho những ai từng xuất hiện trong giấc mơ được bình an…

Những năm tháng gần đây tôi đã sống là một con người không thành thật. tôi xin lỗi tất cả mọi người những người từng đặt niềm tin vào tôi. Và tôi sẽ không hứa tôi sẽ thay đổi. Tôi xin lỗi...
SG nhớ...
 (Heo còi đãng trí)

Chỉ tại trong tâm chưa bình

Đã tự dành cho mình 1 tuần. Để suy nghĩ lại những gì xảy đến trong 2 tháng vừa qua.
Có những người bạn, tôi ngỡ rằng sẽ chẳng có thêm một cơ hội nào cho chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau nữa.

Gần hơn 2 năm chúng tôi không nói chuyện với nhau câu nào. Bỗng một ngày cô ấy chủ động liên lạc. Mọi thứ dường như đảo lộn. Những gì tôi muốn quên đi sắp tàn trong trí nhớ của tôi thì bỗng chốc chúng lại ùa về...
Những suy nghĩ tiêu cực luôn hiển hiện trong đầu tôi kể từ hôm đó...

Tôi vu vơ hỏi một người bất chợt trong danh sách bạn bè... tôi nên cư xử như thế nào với cô ấy... anh khuyên tôi nên làm theo cảm xúc của mình...
Mọi chuyện giữa tôi và cô ấy có vẻ đã ổn hơn. Mặc dù những chuyện đã cũ... chúng tôi vẫn không quên được nó...

Anh... thực chất... tôi và anh đang có mối quan hệ như thế nào?
Không phải bạn. Trên mức bạn cũng chẳng phải. Dưới mốc bạn thì cũng không... thật lưng chừng... 
Tôi cho anh vào danh sách những người bạn đặc biệt. Những người có một ấn tượng với tôi... kiểu như vậy đó... nhưng rồi vẫn lưng chừng...
Hai chúng tôi biết chính xác mình cần phải dừng ở cái ranh giới nào... nhưng tại sao. Tôi luôn lấy anh ra làm bình phong cho cái cảm xúc vô định của mình...

Tôi lại đang cô lập mình với vài người... vì vậy mà tôi đã nói: dù là bạn tôi thật nhưng tôi cũng không có nghĩa vụ phải kể mọi thứ cho bạn của mình nghe...
Có lẽ một người bạn nữa lại buồn. Đang cảm thấy xa cách với tôi... nhưng như thế thì sẽ tốt cho tôi và cả cô ấy. Tôi thấy ngột thở vì sự thân mật của cô ấy đối với tôi...

Tôi đang cố tạo khoảng cách với tất cả các mối quan hệ của mình.

Tôi thích Sài Gòn chẳng vì lý do gì cả...
Nơi thành phố nhộn nhịp cho tôi cái cảm giác yên bình...
Hễ có một thứ gì đó liên quan đến nơi đây đều làm cho tôi cảm thấy nhớ...

Có thể tôi ích kỉ khi tôi chỉ muốn tận hưởng Sài Gòn cho riêng mình...

Tôi sẽ còn làm vậy nếu lại đặt chân lại lần nữa lên Thành phố mang tên Bác. 
Né, tránh gặp người quen... cái quen làm cho tôi trở nên rụt rè...

Một người bạn đang ở Sài Gòn công tác... anh hỏi tôi đang ở Sài Gòn sao?
"Không. Em không ở Sài Gòn."

Người ta hỏi tôi, liệu răng tôi có cần sự giúp đỡ nào không? Liệu rặng tôi có đang ổn không?
Chỉ cần không còn nhớ thì sẽ ổn...
Nhưng chờ trêu thay, cái muốn quên đi, nó bất chợt lại ùa về...
Và vẫn chẳng thể nào ổn được...
Vậy tại sao chẳng tìm sự giúp đỡ đi...?!

Chỉ trong vòng 2 tháng, nhiều thứ, nhiều người tôi đang quên cùng dẫn nhau quay về... cả anh ấy cũng "hiện" về, rồi cả những gì đã từng trong quá khứ cũng quay về...


Một vòng luẩn quẩn...



Thôi thì tự mình bước vào tự mình sẽ phải đi ra.
Tất cả là trong tâm tôi chưa an, trong tâm chưa bình...
(thonboncodon)


Tôi thương Sài Gòn

Mưa Sài Gòn có mùi lạ lắm…
Tôi vẫn còn nhớ cái mùi mưa tháng 10 năm ấy…
Lạnh, nồng, oi... tôi không thể tìm ra được một từ ngữ nào để diễn tả nó.
Cơn mưa bất chợt đến…
Chúng tôi vội vã chạy vào bên trong để trú ẩn…
Dinh Độc Lập
Trên tầng, ngoài ban công, mỗi một hướng là một khung cảnh khác nhau…
Đằng này có “tòa nhà bánh mỳ” mờ ảo trong làn mưa
Bên đó lại có chiếc máy bay “cũ kỹ” một mình đứng hiên ngang dưới mưa
Đằng kia là cổng vào mặt đất chẳng còn tý khô ráo nào
Phía đây là là một sân cỏ, xanh tươi mà ướt nhèm…
Tất cả cung cảnh ấy, hòa cùng với gió, cơn mưa đến sau cái nắng năm ấy…

đó là cơn mưa tôi có ấn tượng nhiều nhất…

Nó khác mưa Hà Nội…
Và đăc biệt, mùi mưa Hà Nội không giống như hương mưa Sài Gòn


Tôi thích cơn mưa bất chợt của Sài Gòn, và tôi không thích bão...
Hôm nay bão về Sài Gòn…
Tin  bão này làm tôi nhớ lại cơn bão Hà Nội cây cũng bật gốc. Và đó cũng là năm cuối cùng chúng tôi còn bên nhau :(
Có một lần tôi nghe được tin ở đâu đó rằng trong tương lai sẽ không còn bóng dáng của Sài Gòn. Giờ tôi thấy sợ, khi nhìn thấy cảnh tang hoang trên đường…
Tôi sợ mất Sài Gòn.

Tôi thương Sài Gòn…
(thonboncodon)

Tôi lại đứng giữa những chọn lựa...

Có vẻ như, tháng 10 là tháng tôi nổi loạn
Cách đây 2 năm, tôi nổi loạn, tôi đánh mất 1 người, 2 người và 3 người…
Bắt đầu từ khi ấy, tôi đã đánh mất chính mình
Cách đây 1 năm, tôi nổi loạn, tôi từ bỏ cái công việc mà cho tôi nhiều thời gian làm theo sở thích của mình
Bắt đầu từ khi ấy, tôi lại một lần nữa không còn là tôi

Cách đây 2 năm, tôi bắt đầu né tránh việc gặp gỡ nhiều người, né tránh gặp bạn bè, né tránh việc gặp gỡ người quen
Cách đây 1 năm, tôi băt đầu không còn dốc hết cả tâm và trí để làm tròn nhiệm vụ cho công việc tôi đảm nhận.

Vào cái thời điểm cách đây 1 năm, tôi thấy mình thật kém cỏi, tôi không dám thừa nhận cái hiện thực đang xảy ra lúc đó.
Tôi khóc, chưa bao giờ tôi lại khóc nức nở giống con nít như khi ấy. Tôi giận bản thân mình, tôi trách bản thân mình. Tôi đang làm sai hay sao?
Tôi bỏ chạy, Tôi muốn thoát khỏi cái bầu không gian ngột ngạt khi ấy. Tôi muối bỏ trốn đi đâu đó thật xa. Tôi muốn mình biến mất khỏi cái đô thị xô bồ này…

Sài Gòn, cái thành phố cũng xô bồ, hối hả chẳng kém, và tôi chọn Sài Gòn. Bởi trong tiềm thức tôi, Sài Gòn luôn có một sự bình yên đến lạ. Những hàng cây xanh, những con phố vắng tanh, Những ngã tư đường không có nhịp đèn. Một cơn mưa bất chợt… một mùi mưa nồng tháng 10 năm ấy…

Tôi nhớ mùi mưa Sài Gòn…

Chào tạm biệt nơi yên bình trong tôi.
Tôi cần phải nhanh chóng trở về với nhịp sống thường ngày…
Một công việc bán thời gian ca tối. Mệt lả đấy và chẳng có thời gian đâu mà nghĩ ngợi đến nhiều thứ, chẳng có thời gian mà quan tâm tới người khác.
Trong khi người khác nghỉ ngơi và bảo tôi cũng nên như vậy, tôi lại chọn cách luôn tay luôn chân… Tôi chỉ có cái “nhiệt huyết” ấy để mà “cống hiến” nốt cho cái công việc mà tôi đã chọn, trong những ngày cuối cùng…
Có những người em tôi thực sự yêu quý, có những người em tôi không yêu mến, nhưng tôi cảm phục và kính trọng các em ấy bởi chính cái tâm với nghề từ trong con người các em có. Tuy nhiên, ở  đây tôi không thấy được những điều mà như người ta đã ca ngợi. Tôi quyết định tập trung vào công việc ban ngày, và thay vào đó, tôi có nhiều thời gian nghỉ ngơi vào buổi tối hơn.

Ước gì công việc cứ êm đềm nhẹ nhàng trôi qua thì đâu đến nỗi. À, đùng một cái, tự dưng tôi được “thăng chức” ấy chứ. Việc thay đổi một số phương thức làm việc, khiến sự nổi loạn của tôi nhen nhóm dần. Và theo thời gian, nó đã thực sự khiến tôi nổi loạn…

Tháng 10 năm nay, tôi lại nổi loạn...
Tôi lại đứng giữa những ngả đường…
Tôi ghét phải chọn lựa…
Đã nhiều lần tôi không dám nắm lấy cơ hội, từ chối những cơ hội mà người ta mang đến cho tôi…

What do you do for a living?
- Công việc chính của bạn là gì?
- Bạn làm gì để kiếm sống?
- Bạn làm gì cho cuộc sống này?
I don’t know.
- Tôi không biết
- Tôi thực sự không rõ răng tôi đang làm công việc gì?
- Tôi không biết phải trả lời bạn như thế nào cả.

Tháng 10 này, tôi nổi loạn, khiến tôi có suy nghĩ từ bỏ một nơi đã cho tôi từng là tôi… để chạy theo cái sở thích của mình mà nhiều người cho là quái gở.
Vì vẫn còn yêu thương nên tôi chưa muốn rời đi.
Còn nếu cảm thấy không cần thiết, thì tôi sẽ không ở lại làm liên lụy đến mọi người.
Tôi không hề tốt bụng như bạn nghĩ.

Nhưng hiện tại tôi đang ở ngã ba đường, một đường yêu thương, một đường sở thích, và một đường tham vọng…
(thonboncodon)

Ghé về nơi dấu thương...

Hôm nay à, thôi, mình sẽ không ngồi tự kiểm điểm xem một tháng qua mình đã làm được gì và không làm được gì...
Hôm nay ghé về đây chỉ để gõ ra những dòng chữ vu vơ thôi...
Lạ một cái là... con chữ nó thật tuyệt, chí ít là với bản thân mình...
Mình thích viết linh tinh... viết chẳng có đầu có đuôi...
Nhiều người bảo mình viết hay... mình chỉ biết cười trừ, và cảm ơn họ mà thôi...
Nhiều cái câu từ mình viết, nhiều người bảo rằng mình đang có ẩn ý gì chăng?
Mình kệ... mình không giải thích...
bởi con chữ nó xuất hiện trong đầu mình lạ lắm... 
không có một chủ đích nào cả...
tự nó đến... và mình chỉ vội vàng ghi chép lại nó để khỏi bỏ lỡ chúng...
vì mình không thể nào nhớ được lâu một vấn đề gì thoáng qua, không có dấu ấn đặc biệt thì mình không có ấn tượng và không thể ghi nhớ lại nó được...
chỉ là lưu lại nó, biết đâu một ngày nào đó, nó sẽ hợp với tâm trạng mình hoặc giống với tâm trạng của một ai đó và để mình có thể dùng đến nó tâm sự trong các bài blog của mình mà thôi...
Mình cũng thừa nhận rằng, tất cả những status mình vội vàng ghi lại, hay mình viết ra, đều có chứa cảm xúc thật của mình, và có vài ba dòng trạng thái, mình cũng có thái quá cái cảm xúc của mình lên nhưng chỉ một chút thôi...
Gần đây mình bận rộn...
Mình sợ không có thời gian để chăm chút cho những cảm xúc của mình như trước kia nữa...
Mình hay quên, nên mình sẽ chỉ còn cách ghi chép lại tất cả những con chữ nào xuất hiện trong đầu mình.
Mình cũng không hiểu tại sao các dòng trạng thái, các dòng twitter của mình, thường ghi theo kiểu độc thoại, nhiều lúc cũng thấy kỳ kỳ, nhưng viết theo cách đó mình thấy thú vị và thoải mái hơn...
Vài người bảo mình buồn cười, có khi họ còn nhẹ lời ấy, chứ mình nhiều lúc thấy mình nực cười...
Nhưng chỉ có tự tâm sự với chính mình như thế, mình mới có thể tìm được ra cách giải quyết cho chính mình mỗi khi gặp bế tắc...
Nếu mình nói không cần ai giúp đỡ, mình tự làm được, là nói phét... khi mà đuối quá, ai chẳng cần đến sự giúp đỡ, nhưng thôi, mình quen với cái thói quen tự thân vận động rồi, nên dù có nhọc cỡ nào, cũng chỉ phải chịu trong thời gian đầu thôi... sau tự khắc sẽ ổn...
Dạo này mình bớt khóc linh tinh rồi... nhưng lại dở thói, nghe nhạc buồn rồi và cứ thế khóc thôi... khóc để có thể chìm vào giấc ngủ sớm hơn thôi...
Không biết từ khi nào, mình lại thỉnh thoảng nói dối cảm xúc của mình, đáng không, mình lại nói có và đáng có, mình lại nói không...
Mình sẽ không làm vậy nữa... từ giờ, mình có thể cho phép mình không sống thật với bản thân, nhưng mình sẽ không sống giả với cảm xúc của mình nữa đâu...
Và cũng có thể từ đây, lối viết của mình sẽ thay đổi nhiều... không giống như trước đây nữa...
Nhưng sẽ cố gắng viết nhiều nữa có thể...
Chẳng đầu, chẳng đuôi, và chẳng có hàm ý gì... chỉ là cảm xúc không thể để nó bị lãng quên...

(thonboncodon)

Giấc mơ ấy lại về...

Cũng phải mấy năm rồi mình không nằm mơ nhiều như vậy
Gần đây mình gặp mơ nhiều lắm
Chúng khiến mình cảm thấy bất an
Sáng nay mình lại  mơ, tình tiết như cũ, nhưng nó khác cách thể hiện.
Một thằng bạn cũ, chẳng đến dỗi thân thích gì, một đám cưới của ai đó bên đường…
Và một cái chi tiết nữa lại lặp lại, có lẽ cả lần này nữa nó cũng gần được chục lần rồi, và nó khiến mình thấy lo lắng
Không phải là ác mông, nó chỉ là 1 giấc mơ.
Nhưng giấcmơ của mình lạ lắm. nó luôn là điềm báo…
Mình ghét cái cảm giác này…
Hai, ba năm nay mình đâu gặp mơ như vậy
Bây giờ thì liên tục, cứ cách ngày, mình lại mơ…
Đã nhiều lần mình tự dặn là không được nghĩ tiêu cực rồi. Nhưng lần này mình không thể.
Nó không phải là ác mộng, nhưng nó ám ảnh mình…
Sợ cái cảm giác không gọi được tên này…
(thonboncodon)
Status 19/9/2017

Status 19/9/2017


Hôm nọ có đọc ở đâu đó rằng: "Tháng 9 là tháng chia ly"

Ngày mai. À hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của "anh" - một người bạn luôn đặc biệt thời đại học.
Anh là con gái, nhưng chưa một lần em gọi anh là chị, đôi lúc "láo" lại chỉ gọi độc có cái tên của anh như vậy cũng chả hề hấn gì. Em lại thích cái cách anh gọi em Dung khùng anh ạ 😊
Hôm nay anh nhắn tin: "Mai đi ăn trưa nhá, chia tay anh, mai a đi làm buổi cuối rồi"
Mặc dù đã biết sẽ có một ngày như vậy. Nhưng em lại không ngờ nó là ngày hôm nay... sớm vậy... 
Không sao cả. Chúng ta đều có một lựa chọn riêng cho mình. Và chúng ta luôn luôn phải đối mặt với sự đánh đổi. Anh nhỉ.
Xét ra thì chúng mình chẳng thân nhau là mấy. Có cao lắm thì đến độ quý nhau thôi anh nhỉ. Nhưng khi anh nói anh sẽ nghỉ, thì thực sự buồn.
Hề hề. Sến quá. 
Đến lúc cần đi thì cứ đi thôi anh ạ. Đi đi, về đi, lấy chồng đi cho em còn có động lực đi "đánh bả". 😂
Hẹn gặp lại anh người bạn đặc biệt, đồng nghiệp không cùng team.😭

Cần ai đó kéo tôi ra khỏi mớ bòng bong này...

Trong kinh tế học vi mô có 10 nguyên lý kinh điển.
Và 2 trong số đó tôi luôn nhớ nằm lòng...
- Con người luôn luôn phải đối mặt với sự đánh đổi.
- Chi phí cơ hội của 1 thứ là cái mà bạn phải từ bỏ để có được thứ đó...

Tôi ghét phải đứng trước một sự lựa chọn
Giờ tôi lại muốn rút lui...
Lý do tôi bắt đầu là gì?... 
Tôi cũng không biết nữa...

Có lẽ là tôi đã quá tự tin vào bản thân mình, mà không hề hay biết rằng, quyết định lúc đó của tôi là quá sức với tôi như bây giờ...
- Tôi vẫn có thể lựa chọn tiếp tục, vì đó là trách nhiệm của tôi phải làm... nhưng có khi  cái kết quả nó sẽ không giống như những gì tôi mong muốn hướng tới...
- Hoặc tôi sẽ trở thành người vô trách nhiệm với những gì mình đã nói trước đây, nếu tôi rút lui, và trở về làm những công việc thường ngày...

Trước hôm thứ 3 vừa rồi, tôi đã từng muốn quyết định rút lui, nhưng rồi không hiểu sao tôi lại thay đổi, có lẽ vì anh muốn tôi như vậy...
Nhưng đến hôm nay, tôi lại muốn từ bỏ, cái thứ mà nó khiến tôi thay đổi...

Tại sao? Thứ 3 vừa rồi, tôi lại tổ chức cái mini game ấy chứ...?
Giờ ngồi nhìn cái slide mà tôi thấy mình hèn...
Thực sự tôi muốn gì, và tôi đang cần gì, Tôi cũng không biết...
Tự lao vào thì tôi phải tự tìm cách chui ra khỏi mớ bòng bong này...

Khi tôi tôi gật đầu chọn làm, và khi tôi bắt đầu làm, Tôi được gì, và mất gì ư? Nhiều chứ...
Tôi được thỏa sức nói những gì mà mình nghĩ
Tôi được làm những gì mình thích và thấy rất thú vị mỗi khi kết thúc một ngày mệt nhoài...
Tôi đã có thể đứng trước đám đông, nói, mà không còn cảm thấy run sợ bởi hàng chục con mắt đang nhìn chằm chằm vào mình,
Tôi có được những sự ganh ghét mà tôi không hề muốn...
Tôi đã không còn là tôi của những năm tháng trước khi bước vào Phương Chi...

Mất ư, mất đi cái con người nhút nhát ngày nào...
Mất đi một vài người khi tôi thay đổi...
Mất đi một vài sự tin tưởng mà ai đó đã dành cho tôi...
Mất đi một con người vô lo, vô nghĩ mà thay vào đó là 1 con người luôn tính toán vì sợ có người thiệt thòi...

Nhưng nghĩ kĩ thì, Dù là một lựa chọn nào đi chăng nữa... thì Được vẫn nhiều hơn Mất

Hòa đồng hơn với mọi người, là điều mà Phương Chi mang đến cho tôi suốt thời gian qua. Khi mà tôi gần như chẳng còn một niềm hi vọng gì vào chính bản thân mình, Tôi vô tình gặp Phương Chi. Có lẽ tôi và Phương Chi có một cái duyên vô tình...
Khi còn lang thang tìm một công việc khác cho mình, cái bản tin tuyển dụng của Phương Chi lướt qua new feed của tôi mấy ngà liền, nhưng tôi đều bỏ qua... Rồi một ngày, vẫn cái tin đó, hiện lên, tôi tò mò, và apply vào nó để thử xem cái công việc đó nó như thế nào...

Thân thiện, là cảm giác đầu tiên tôi có được khi nói chuyện với bạn đăng bài tuyển dụng...
Chuyên nghiệp là cảm giác thứ 2 tôi nhận ra, khi bước vào cuộc phỏng vấn...
Nên tôi đã thuận lòng mình với nơi đây... chỉ vì lý do đó thôi...
Chưa có một nơi nào mà tôi thấy tự hào khi giới thiệu người khác vào làm cùng, như Phương Chi cả... 
Thực sự ở Phương Chi có những thứ tôi cần và tôi muốn làm cho Phương Chi...
Nhưng tôi vẫn còn nhỏ bé lắm...
Và đến giờ tôi thấy mình không đủ sức để tiếp tục hết mình...
Cần một ai đó lôi tôi ra khỏi mớ bòng bong này, hay chí ít, hãy cho tôi Từ bỏ cái suy nghĩ rút lui được không...
(thonboncodon)

Status 11/08/2017

Khi ai đó lựa chọn rời đi khỏi tầm mắt của ta (hay nói nặng hơn là biến mất khỏi cuộc đời của ta), đừng buồn, đừng tự trách mình, đừng căn vặn mình rằng tại sao họ lại rời bỏ ta mà đi...
Ta không có lỗi khi ta không giữ được họ, họ cũng không có lỗi, khi họ quyết định không ở bên ta nữa...

Thay vì ngồi buồn, ta hãy ngồi lặng lại một chút thôi và cũng ngẫm xem, việc họ lựa chọn ra đi, là họ muốn nhắn cho ta điều gì...
Họ đi, chúng tôi mất đi một người cộng sự, nhưng tôi không mất gì cả, tôi còn nhận được rất nhiều từ lựa chọn của các em...
Tôi học được nhiều điều từ 3 người em, à đến giờ phút này là 4... Những người em, những người đồng nghiệp mà tôi chưa từng có cơ hội tiếp xúc nhiều, nhưng chính quyết định của họ, làm cho tôi càng có động lực nhiều hơn...
Chính là họ, họ đã truyền cảm hứng cho tôi từng ngày trong công việc, các em khiến tôi phải học nhiều hơn, khiến tôi làm nhiều hơn khi tôi còn có thể... các em mới chính là leader của bản thân tôi...


Anh vẫn là SF của em...

Để đối mặt với nỗi sợ hãi  có 2 cách: hoặc là nổi giận, hoặc là bỏ chạy…
Em lại một lần nữa lựa chọn việc chạy trốn…

So với việc, cùng một lúc mất 3 người, thì mất một mình anh thì làm sao so sánh bằng…
Ừ, em có buồn anh ạ, nhưng có lẽ nỗi buồn này sẽ nhanh qua thôi…
Vâng, em có buồn anh ạ, vì lại một lần nữa, tự em, tự em phá hủy đi một mối quan hệ nữa…

Được biết anh, là một điều may mắn với em từ trước đến giờ…
Anh đến vào lúc gần như nỗi đau cũ của em đã nguôi dần, nhưng giờ nó lại nhen nhóm và chuẩn bị bùng phát trở lại… Em đang thấy sợ lắm anh ạ… Em sợ chính cái con người trong em lúc này…

Em cảm ơn anh, nhờ có anh mà em biết được thế nào là nhớ mong một ai đó
Em cảm ơn anh, nhờ có anh mà em đã được mạnh mẽ hơn nhiều
Em cảm ơn anh, nhờ có anh mà em đã biết được cảm giác lo lắng cho một ai đó nó như thế nào
Em cảm ơn anh, nhờ có anh mà em biết được rằng quan tâm đến một người là không khó...
Em cảm ơn anh, vì anh đã khiến em cười mà không hề gượng ép.
Em cảm ơn anh, vì nhờ có anh em mới biết được mình vẫn còn con nít như thế nào…
Em cảm ơn những tiếng gọi thân thương mà anh đã dành cho em, nó đã khiến em bớt mệt mỏi sau những giờ làm việc dài...
Em cảm ơn anh, vì anh cho em biết được cái cảm gác mình được người khác tin tưởng là như thế nào...
Những gì anh đã dạy cho em, em sẽ cố gắng không quên đâu, em hứa, em sẽ không quên những gì anh đã nói và giúp em suốt những ngày qua…

"Cảm ơn anh đã cho tôi cảm-giác
Phút xao-lòng và một chút vấn-vương
Cho tim tôi có nhịp đập liên hồi
Rồi từ đây không còn như thế nữa..."


Em xin lỗi vì không giúp được gì cho anh trong khi anh giúp em thay đổi quá nhiều
Em xin lỗi vì đã làm phí thời gian của anh,
Em xin lỗi vì đã đồng ý để anh quan tâm đến em.
Em xin lỗi vì chưa thừa nhận rằng em đã từng tìm vào trang cá nhân của anh..
Em xin lỗi vì em chưa làm được gì giúp cho cậu to của em cả…, giờ em chi có thể mong cho những mục tiêu, những kế hoạch của cậu to sẽ sớm đạt được...
Em xin lỗi anh, vì chính thời điểm anh sắp chiếm trọn niềm tin của em, em lại sợ hãi và lựa chọn rời đi…
Em xin lỗi vì có lẽ, từ giờ em sẽ trở lại làm em, một đứa nhút nhát, và tự tách mình ra khỏi mọi người như trước khi anh đến
Em xin lỗi, em sẽ chỉ nhớ anh đến hết ngày chủ nhật nữa thôi...
Em xin lỗi vì không thể giữ lời hứa sẽ gặp anh
Em xin lỗi vì không thể được lọt thỏm trong vòng tay của anh như em đã hứa…

Em xin lỗi vì em sẽ luôn lưu anh là SF của em...
(thonboncodon)