Có một con bé bị LÃNG QUÊN...

Dường như chẳng còn có ai nhận thấy sự tồn tại của con bé đó, ngoại trừ chính bản thân nó ra...
Có vẻ con bé này lúc nào cũng bi quan...
Làm sao mà nó lại có thể bị lãng quên đi chứ…
Nhưng con bé lại khẳng định là mọi lúc, mọi nơi, mọi thời điểm, mọi hoàn cảnh… nó đều cảm thấy rằng nó bị lãng đi, như không còn tồn tại nữa…
Chẳng phải là con bé đã bị lãng quên khi mà tên bạn CŨ hồi cấp 2 không còn nhớ ra nó hay sao…
Chẳng phải con bé đã bị lãng quên khi mà TÊN BẠN MỚI hồi nào giờ không còn nói chuyện với nó nữa sao…
Con bé ngồi cùng mấy tụi bạn của nó. Đấy! Làm sao mà bị lãng quên được nhỉ? Nhiều bạn vậy mà… tên này quên thì tên kia nhắc khéo. Sao mà bị lãng đi chứ…
Uhm! Đúng đấy, làm sao mà bị lãng quên chứ nhỉ…
Nhưng “tên này”, “tên kia” cứ hợp chủ đề thì tụi nó buôn cùng nhau thui, chứ có thèm “ngó ngàng” gì đến con bé đó đâu… bảo sao mà con bé không ủ rũ, không bi quan cho được….
Những người xung quanh con bé, có biết được con bé đó đang nghĩ gì, đang muốn gì đâu… Họ chỉ lo cho họ mà thôi. Họ lo cho họ còn chưa xong thì lo được gì cho con bé đó chứ…
Đấy! Con bé bị người ta lãng quên đi rồi đấy, bị trở thành người vô hình rồi đấy…

“NGƯỜI VÔ HÌNH... NHƯNG TRONG LÒNG VẪN ĐAU…”

0 Bình luận:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã để lại bình luận góp ý cho Dung kh...
Chúc bạn luôn vui vẻ và thành công trong cuộc sống :)