chuyện cũ mèm...

2010, một năm với nhiều hứa hẹn và với những mục tiêu cần hướng tới đã được đặt ra từ đầu năm... nhưng tất cả đều không được hoàn thành...
Và có lẽ đây sẽ là năm mà tớ nhớ mãi. Vì nó lưu giữ khá nhiều kỉ niệm, vui có, buồn có, điên điên, hâm hâm cũng có.
Bắt đầu bước vào năm 12, đã xác định rõ đây sẽ là năm học cuối cùng "với nhau"... nên rất rất muốn tạo và giữ càng nhiều kỉ niệm với tụi bây càng nhiều các tốt... và đặc biệt, những kỷ niệm đẹp thì càng phải trân trọng và giữ lấy, không được buông rơi...
Ấy thế mà... bây giờ  tớ nhận thấy dường như tất cả những kỷ niệm đẹp mà tớ muốn "tạo dựng", muốn giữ chặt dường như đã gần bị tuột khỏi tay tớ...
Chỉ tại cái suy nghĩ hẹp hòi, tại vì lòng đố kị của con nít chứ tại vì đâu... Nên nhiều lúc cư xử cũng hơn cả con nít... làm cho tụi bây hiểu nhầm... đến nỗi tớ tưởng chừng như tình cảm lũ mình như sắp đút rời làm đôi vậy......
Nhiều lúc nhận thấy rõ sự bất lực của bản thân trước cái cuộc đời khó hiểu này... nước mắt lại trào ra... tự mắng là cho đến bao giờ mới có thể trưởng thành lên được... dù chỉ là 1 chút thôi....
Giang sơn dễ đổi... bản tính khó rời.....
Cho đến gần hết HK II mới thấm thía ra được ít nào... thấy tự dưng cần tụi bây hơn bao giờ hết...
Nhưng lại không thể nào mở mồm ra mà nói lời xin lỗi được... Đành "tự thân vận động", tự mình hàn gắn cái thư mà tớ nghĩ là đã vì tớ mà sứt mẻ....
Và rồi mọi việc cũng trở nên bình thường.....
Và thời gian vẫn lẳng lặng tự nó trôi đi như không muốn ai biết...
Hết năm học...
Thi hết cấp.....
Chờ kết quả....
Rồi lại thi Đại học....
Rồi lại chờ kết quả....
Lại bắt đầu 1 năm học mới....
Nhưng vẫn không hiểu sao cứ mỗi khi lũ mình tụ tập, tớ luôn cảm nhận thấy có 1 sự trống trải vụt qua trong tớ.... cảm thấy có 1 khoảng không gian ngăn không cho tớ đến cạnh chỗ tụi bây...
Ai cũng bảo.... Mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn... thời gian sẽ xoá nhoà đi tất cả...
Tớ mong như thế và cũng sẽ tin như thế.....
___________________________________
thật lòng tớ xin lỗi...

0 Nhận xét