Sói ơi. Tiết kiệm tiền đi, hè năm sau mình đi Xì-goòng nhé...

“Mình sẽ viết... nhưng mình không tham gia cuộc thi đó…”
Đó là dòng trạng thái mà tôi đã đăng từ hôm qua… Rồi chỉ vài phút sau, đứa bạn bình luận một câu khiến tôi càng hoang mang về quyết định lúc đó của mình… “Ai tham gia hộ?”...
Cuộc thi đó, là cuộc thì mà Bút Chì đang phát động… “Cuộc thi viết về ước mơ”…  Từ lúc tôi đọc được tin, tôi băn khoăn, lưỡng lự… có tham gia hay không tham gia vào cuộc chơi này… Giờ tôi đổi ý, thử một lần công khai...
Và tôi đang làm điều tôi đã quyết…

Tôi đang lục lại trí não của mình để xem từ trước đến giờ ước mơ thực sự của tôi là gì…
Và hình như… chưa từng có ai hỏi tôi ước mơ của tôi là gì… chắc đó cũng là một phần lý do tại sao tôi chưa bao giờ ngồi lại nghiêm túc nghĩ xem ước mơ của mình là gì…
Ước mơ được định nghĩa là gì?...  Thực ra nó chỉ là một cái khái niệm trừu tượng mang tính cá nhân hóa… Mỗi người sẽ có một khái niệm về ước mơ riêng. Sẽ ra sao nếu bạn không có ước mơ?... Đừng lo! Sẽ chẳng làm sao cả… vì… Tôi không có ước mơ…

Và giờ ở cái tuổi này, thì đối với tôi dù có hay không có ước mơ thì nó cũng chẳng ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của minh…
Trong số các gia đình cô, chú ruột của tôi. Những đứa con, đứa cháu tầm tuổi 9x tụi tôi thì chỉ có: Ông anh trai tôi (90), cái Hoa (90), tôi (92) và cái Hồng cệy (96) là chơi với nhau nhiều nhất, có thể gọi là những đứa trẻ chơi thân với nhau… Đó là ngày trước thôi, giờ lớn rồi, khác xưa nhiều rồi… Không thân nhiều như trước, nhưng vẫn gọi là thân hơn cả so với những đứa em khác.

Hồng cệy, theo trí nhớ của tôi, cái tên này được đặt là do hơi tý là nó chạy lại mách phụ huynh, cứ cậy phụ huynh nên gọi thế… Tôi cũng chẳng biết đích xác tại sao mà anh tôi với cái Hoa lại gọi nó như vậy nữa. Hồi bé, nó hay sang nhà tôi chơi, rồi cũng thỉnh thoảng ngủ lại nhà… lúc đó vui lắm, lúc đó nhà tôi mới xây được một tầng với cái gác xép lửng ở trong…

Tôi còn nhớ cái cửa ở gác xép rồi cả cái cửa tủ gỗ của ông nội (bây giờ nhà tôi vẫn còn giữ) là cái thứ mà chúng tôi dùng để dạy học cho nhau… Vui phết… Mà hình như cái công việc làm cô giáo, tụi trẻ con nào đi học rồi cũng từng chơi qua hay sao ý nhỉ? Chúng tôi thay nhau làm cô giáo, rồi làm học sinh…

Một trò rồi nhé, trò nữa à... Chiếc màn, chiếc chăn, và chiếc ghế tầng… Có 4 cái đinh mắc màn, thì có 2 cái ở tường, anh em chúng tôi mắc hai cái đầu màn vào nó… rồi từng đứa, từng đứa chúng tôi thi nhau chui từ đầu này qua đầu bên kia, đi len giữa cái khoảng trống hẹp hòi đó mấy vòng liền… có khi chẳng có màn chúng tôi mắc xừ hai đầu của cái chăn lên… lấy lều chăn thay lều màn luôn ... cũng vui lắm… nhưng chắc cái trò này mai một dần khi mà bố tôi mua về chiếc ghế tầng… lúc này, lều chúng tôi thay vì cắm cọc trên tường… thì chúng tôi chùm luôn chăn lên cái ghế. rồi một đứa chui thỏm vào gầm ghế trốn… Tôi từng thử một lần… mà vào thì dễ. lúc ra thì đến là vướng cơ ạ…

Tôi vẫn nhớ mãi cái cảnh ông anh tôi, mấy đứa chúng tôi buộc cái chăn vào cổ, hết làm siêu nhân thì làm hoàng tử, công chúa... mấy đứa con nít cũng hay chơi trò này nè...

Hồi tôi học cấp 1, có những hôm tôi và Hồng cệy đến giờ đi ngủ, nằm cạnh nhau mà không ngủ được, nên tâm sự… Những đứa trẻ hỏi nhau: “Sau này chị/em muốn làm nghề/những nghề gì…?” Từng đứa trả lời một, có lúc đứa nọ đang nói, đứa kia xen vào… Hầu như tất cả các công việc phổ biến thời đó đều được chúng tôi chọn… Cô giáo có, ca sỹ có, cảnh sát cũng có… Tôi từng thích làm cảnh sát… bởi tôi xem “Cảnh sát hình sự” thấy các cô/chú cảnh sát tung chưởng bắt cướp thì thích lắm ý… Nhưng đó chỉ là suy nghĩ con nít thôi… Hồi đó con nít thì biết gì là ước mơ, biết gì là theo đuổi ước mơ…

Cứ thế, chúng tôi lớn lên, đi học mà bỏ quên bẵng đi cái câu chuyện con nít thuở nào…
Và tôi cũng chằng còn được ai hỏi câu hỏi tương tự cả...
Lớn lên một chút hình như cấp 2 thì phải, có những lúc tôi thích ngồi vẽ vời những nét vẽ linh tinh, rồi lại mong muốn, mình có thể trở thành họa sỹ, hay những lúc hát vu vơ như con vịt bầu cứ nghĩ là mình hát hay nên muốn thành ca sỹ… có lần lại thích làm diễn viên… có lúc buổi tối bật Radio nghe, lại muốn làm Cô phát thanh viên đọc truyện đêm khuya…
Đó là những nghề nghiệp mà tôi đã từng mong muốn được thử làm một lần… Nghĩ lại… chả nhẽ lại đổ lỗi cho guồng quay cuộc sống…

Cái thời điểm tôi thi đại học, chọn trường nào, ngành nào… tôi còn chẳng hiểu nó là cái gì… tôi cứ nghĩ cứ thi như thi cấp 1 lên cấp 2, cấp 2 lên cấp 3 (như những lần trước)... Nhưng chả phải… “lằng nhằng” hơn nhiều… Nhưng đến giờ nghĩ lại cũng chẳng lằng nhằng gì đâu. Mọi người trong lớp đều có mục tiêu của mình… tôi thì chả biết… Thấy cái Hoa (em họ tôi) lúc đó nó đang học kế toán nên tôi chỉ biết mỗi kế toán là xong… Tôi còn chẳng biết sau này kế toán ra là làm cái gì, chỉ nghĩ rằng. có chữ “Toán” nên chọn vì mình học tốt Toán, và liên quan đến toán thì chắc cũng chỉ cộng, trừ, nhân, chia, cộng cộng, trừ trừ đơn giản thôi mà… Nên tôi đăng ký Khoa kế toán trường Đại học Kinh tế Quốc Dân… Khối A, và trường Đại học Mở, khối D (thi dự phòng). Cái lý do tôi chọn trường cũng đơn giản lắm… Trường gần nhà thôi… Tôi còn chẳng biết là thi vào trường đó khó hay dễ nữa… Mấy đứa bạn học cứ bảo tôi học tốt nên thi chắc ổn… Mình chỉ biết ừ ừ cho có. Thực ra thì tôi có học hành tử tế để thi đâu cơ chứ. Mục tiêu lúc đó của tôi là Tốt nghiệp được cấp 3, và được đi học Đại học, để được trải nghiệm cuộc đời sinh viên xem nó có giống trong những bộ phim mà tôi hay coi trên TV hay không...

Vậy là tôi đã được làm Sinh viên 4 năm… Và giờ tôi tự hào khi mọi người hỏi tôi học trường nào ra? Tôi là sinh viên Khoa kế toán, Trường Đại học Đại Nam… Khẩu hiệu của trường chúng tôi là “HỌC ĐỂ THAY ĐỔI!”...
Những ngày cuối tốt nghiệp, ai cũng như ai, lo rằng liệu mình có đủ để tốt nghiệp hay không. Lo ra trường có tìm được việc làm đúng chuyên ngành hay không… Tất nhiên, tôi cũng lo chứ… Điều lo nhất của tôi… Ra trường không tìm được việc làm…

Khi tôi vô tình thấy được tờ giấy tuyển nhân viên của một Trung tâm dạy tin học ở gần nhà, với yêu cầu: thành thạo kỹ năng tin học văn phòng… Thấy cái dòng này tôi tự tin về kỹ năng này của mình lắm… nên quyết định vào hỏi về công việc này chỉ vì nó gần nhà, và tôi cũng có một chút thích thú khi “nghiên cứu” các chương trình tin văn phòng… Nói chung là tôi được tuyển… sau khi tham gia bài test về Excel (cũng khó phết vì lâu mình không ôn lại…)
Thế là tôi có việc để làm, thế là Tôi đã được đi làm…

Sinh viên mới ra trường mà, ai cũng muốn làm công việc đúng chuyên ngành, tôi cũng vậy. Khi mới được nhận, tôi phải thử việc 2 tháng. Nếu làm tốt thì được làm chính thức. Trong hai tháng đó, phải trả lời những câu hỏi rằng ra trường rồi thì đang làm gì?...  mình cũng thấy ngại khi trả lời công việc không đúng chuyên ngành mình được đào tạo, cũng cảm thấy mình kém cỏi hơn người ta. Người ta hỏi, rồi lại động viên, tôi rằng “Có việc làm là tốt rồi!”... Tôi cũng cảm thấy nhẹ gánh, và cảm ơn họ rất nhiều…

Nhưng cũng có những người, khuyên tôi nên chọn lựa công việc khác, có những người với thiện chí muốn giúp đỡ tôi… Tôi cũng cứ ừ cho qua… Trong đầu lúc nào cũng muốn có dịp để nhảy việc… Bởi ban đầu mục đích tôi xin vào làm cũng chỉ để “chống thất nghiệp tạm thời”, để có “kinh phí” để có thể tự tin chuẩn bị cho công việc mới…

Nhiều người muốn giúp đỡ tôi, muốn xin cho tôi vào làm việc chỗ này chỗ nọ… Tôi cảm ơn lắm… Nhưng nếu tôi nhận lời… Tôi sẽ cảm thấy mình mang nợ… nên tôi từ chối các cơ hội đến với mình… tôi muốn tự mình phải làm mọi việc, tôi không thích nhờ vả…Phải tự mình kiếm việc, tự mình phải kiếm được tiền…
Chỉ với mục tiêu đơn giản… tiết kiệm tiền mua một chiếc máy tính cá nhân. Năm đó, cái máy tính của nhà tôi bị hỏng, bấy giờ, nếu có muốn nhảy việc thì phải có máy tính mới để kiếm việc và làm việc thuận lợi hơn. Và rồi tôi quyết định trụ lại thêm một vài tháng để hoàn thành mục tiêu đó của mình…rồi sau đó muốn làm gì thì làm... Và rồi cuối cùng tôi đã hoàn thành được mục tiêu mà mình đã đề ra...

Gần như trong một năm ra trường tôi rơi vào tình trạng stress, tự ti về năng lực của mình… Trong đầu lúc nào cũng muốn nhảy việc để kiếm công việc lương tốt hơn… Nghĩ ngợi nhiều lắm… Nghĩ những lời động viên của mọi người rằng “Có công việc để làm là tốt rồi”... cũng đã giúp tôi vực lại tinh thần phần nào… Tôi rất cảm ơn…

Thêm một lý do nữa khiến tôi không đi được… đó là cô chủ trung tâm đối xử rất tốt với tôi, mặc dù nhiều lúc áp lực, cô vẫn cố gắng không nặng lời, cô vẫn nhẹ nhàng góp ý cho tôi… Tôi có cảm giác cô đặt lòng tin vào tôi… nên nếu tôi bỏ đi… tôi không nỡ làm mất lòng tin của ai đó… Nên tôi đã lựa chọn ở lại…

Vậy là mong muốn của tôi bây giờ chỉ đơn giản là… làm trọn vẹn công việc hiện tại, chỉ cần tôi có việc để làm, chỉ cần tôi làm được ra tiền, cho dù mang về không được nhiều như người ta… nhưng như thế cũng đủ rồi… Khi tìm hiểu kỹ và sư tầm những tài liệu phục vụ cho công việc của mình phải làm, tôi lại cảm thấy thích thú nó dần dần...
Tương lai thì không ai biết chắc được điều gì… nên tôi sẽ không khẳng định rằng công việc hiện tại tôi sẽ làm nó mãi…

Thời còn là học sinh, tôi từng muốn mình được ở một mình trong một căn nhà đặt cạnh bở biển, tối về thì ra ngoài đứng hóng gió và ngắm biển đêm… Rồi có những lần tôi tưởng tượng cái cảnh bình mình, mình đang đứng trên một tảng đá, hai tay dang ra, nhắm mắt lại và cảm nhận hơi thở của biển cả… Vui lắm.... tôi muốn ra biển lắm… Nếu tôi có đủ tiền, tôi sẽ đưa cả nhà đi du lịch… Nhưng tôi sợ… vì mục tiêu này chắc phải thêm một thời gian dài hơn tôi mới có thể thực hiện được...
Trước đây tôi hay xem ti vi, và từng mong muốn được vào Sài Gòn chơi một lần. Xem phim nhiều nên tôi “bị ám” bởi phong cảnh và con người Sài Gòn trong phim... Ngày ý bé tôi chỉ biết là muốn đi chơi thì ba mẹ phải có tiền mới đi được… Ba mẹ tôi làm gì có tiền mà cho tôi đi chơi sang như vậy… Bây giờ tôi đã đi làm rồi, tôi đã biết kiếm được tiền rồi, và tôi cũng đã biết cách tiết kiệm tiền rồi... tôi muốn thực hiện lại mong muốn  thuở nào này…

Năm 2015, một mối quan hệ đã đổ vỡ… vì vậy, đây có lẽ sẽ là món quà duy nhất tôi giành cho chính bản thân mình chứ không dành nó cho ai cả. Tôi có nói “tớ muốn một lần vô Sài Gòn chơi quá”... Một đứa thì cũng hưởng ứng đi cùng tôi, nhưng tôi cảm giác có vẻ không tha thiết nên có lẽ tôi sẽ không rủ nó thêm lần nữa. Nhưng một đứa thì tỏ ra khá thích thú… vì nó cũng muốn "một lần như vậy”... rồi chúng tôi hứa hẹn, sẽ có dịp tôi về Ninh Bình quê nó chơi nếu tôi có thời gian, nó hứa sẽ làm hướng dẫn viên du lịch cho tôi rồi… :)

Sau một hai ngày không liên lạc… tôi cầm điện thoại nhắn tin cho nó: “Sói ơi. Tiết kiệm tiền đi, hè năm sau mình đi Xì-goòng nhé =). Được không?”
Sau một hồi nhắn tin qua lại… Tôi sẽ chắc chắn với kế hoạch nhỏ trước mắt của mình… “Phải đi Xì-goòng một lần, chưa đi Xì-goòng sẽ chưa lấy chồng”. (Nôi thế này thì tỷ lệ ế cao mất thôi... có thể là... Đi Xì-goòng về rồi làm đám cưới cũng được anh chông tương lai nhá ^^)


Dù chuyến đi có diễn ra đúng kế hoạch hè năm sau hay hè năm nào đó đi chăng nữa… nhưng lần này tôi có niềm tin rằng mục tiêu nhỏ trước mắt này của tôi chắc chắn sẽ được hoàn thành… để tôi còn đặt mục tiêu lớn hơn nữa chứ…
Bên cạnh những cái mục tiêu rõ ràng, thì có những mục tiêu, những mong muốn mà ta không thể nào biết nó có được thực hiện hay không… Tôi chỉ hy vọng, mong muốn những điều tốt đẹp sẽ luôn đến bên những người thân trong gia đình…

Ước mơ ư… Với tôi chỉ là những mong muốn, và những kế hoạch, mục tiêu ngắn hạn. Hết Kế hoạch này, tôi sẽ có kế hoạch khác, Đạt được mục tiêu rồi tôi lại vạch mục tiêu mới… Những mong muốn tôi chưa thực hiện được, tôi sẽ cố gắng để Mong muốn đó được hoàn thành…
(Dung kh...) 

6 Nhận xét

  1. Năm nay em cũng làm chuyến Nha Trang đây :)) Sang năm Sài Gòn nghe OK đấy

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bài viết này chị viết tham gia sự kiện blog từ năm ngoái... thế mà đã sang "năm sau" và lại sắp đến "hè năm sau" rồi. Chị đang mông lung lắm, không biết rằng có lỡ hẹn Sài Gòn lần này không...
      P/s: vào Nha Trang mua quà ship về cho chị nghe Linh :D

      Xóa
    2. Ặc nói xong để đấy à =))) Tưởng quyết tâm thế nào.Thế mà viết rõ dài =))

      Xóa
    3. Chị đã thực hiện được cái điều "1 lần đặt chân vào Sài Gòn" rồi Linh nhé. Hehe.
      Nhưng chị vẫn cần phải thực hiện một điều là "đặt chân lên Sài Gòn một lần nữa với bạn Sói" Linh ạ :)
      Nhưng chị lo, không biết có thực hiện được không, bởi hiện tại chị đang có việc phải lo trước tiên, vì việc này không nằm trong kế hoạch của chị :(. Nhưng chị vẫn luôn hi vọng sẽ không lỡ hẹn với Sài Gòn đâu :) ahihi

      Xóa
    4. Có người yêu mà du lịch du lủng thế thì tốt biết mấy 🤣🤣🤣

      Xóa
    5. =)) cần gì phải có người yêu mới đi du lịch. đi một mình, chí ít đi với vài đứa bạn mới đáng em ạ :).
      Người yêu cho xếp vào góc đi :D

      Xóa

Cảm ơn bạn đã để lại bình luận góp ý cho Dung kh...
Chúc bạn luôn vui vẻ và thành công trong cuộc sống :)