Có lẽ sẽ là từng quen...

Tôi chẳng hiểu sao, những lúc buồn, tui lại thích nghe nhạc thất tình... trong khi tôi chưa từng được bước vào một cuộc tình chính thức nào cả...
Nhiều người tò mò, và nhiều người hiểu lầm... nhưng tôi vẫn cười, vẫn cố gắng giải đáp để che giấu đi một cái sự thật mà chính tôi biết rõ...
Nhưng họ vẫn cứ tếu táo... chẳng tin...
Ừ thì chẳng tin cũng được, không sao cả đâu. tui... mình tui tin là được rồi....

Chủ nhật ấy, cậu có lên Hồ Gươm không? Đi ngược dòng người, tôi vô tình thấy một gương mặt và một nụ cười quen quen...
Như vậy đã 2 lần trên Hồ, tôi bắt gặp những người bước qua cuộc đời tôi
Lần đầu là một cậu em của người quen lướt qua trước mặt tôi... tôi dõi theo và rồi ngưng tìm kiếm...

Còn cậu, tôi... lướt qua cậu trong sự vô tình...
Gương mặt ấy, nụ cười ấy, có lẽ giống cậu, cũng có lẽ là cậu
Thật may, cái thời khắc ấy... tôi không vác theo cặp kính cận của mình...
Để có thể nhủ lòng rằng NGƯỜI GIỐNG NGƯỜI, ĐI NGANG QUA CUỘC ĐỜI NHAU...
Lý trí muốn ngoái lại để có thể nhìn rõ hơn cái người lạ ấy, nhưng con tim mềm yếu, không còn mạnh mẽ để ngoái lại nhìn cô ấy bước đi cùng anh ấy...


Tại sao vậy. tại sao trong cái thời khắc tôi gần quên được rồi, dường như không còn chút lưu luyến gì nữa rồi, đột nhiên cậu lại quay về trong giấc mơ của tôi...
Tôi muốn yên..
Lại một lần nữa tôi hi vọng, rằng cậu không mơ thấy tôi... để tôi có thể bác bỏ cái câu người ta từng nói... Nếu trong mơ bạn gặp một người nào đó, thì cũng có nghĩa người đó cũng đang mơ thấy bạn...
Đừng để cho tôi tin vào điều mà người ta nói cậu nhé...

Tôi thật sự muốn bớt nhớ cậu...

(thonboncodon)

0 Nhận xét