Giá như em có can đảm nói vu vơ với anh...

Có lẽ sẽ trở thành một người phiền hà... khi chỉ muốn mượn anh để trò chuyện những chuyện không có đầu có cuối...
Đã có lần em cố tình muốn bắt chuyện với anh...
Nhưng... không dám

Em và anh một trời, một vực...

Đã có lần em thực sự muốn tạo một cái duyên...
Nhưng có vẻ như không nên.... vì thực sự em chẳng còn can đảm...
Nhiều lúc em muốn thái quá cái cảm xúc của mình... để rồi muốn ra sao thì ra....
Nhiều lúc muốn tâm sự với một người lạ là anh... Nhưng có lẽ... em không đủ tự tin để kể hết mọi chuyện em đã giữ...
Dù sao thì anh vẫn là người lạ..

Anh à, nếu như mà... em chỉ nói là nếu như thôi anh nhé...
Nếu như em muốn mến anh... có được không?
Liệu anh có mến em... cũng một người lạ... không hả anh

Nhiều lúc em cũng thấy mình kỳ cục. khi mà cứ cố gắng ép suy nghĩ rằng... một ngày nào đó em đang ở bên anh...
Nhưng rồi vụt tắt... điều đó khó lắm... phải không anh..

Anh và em... một trời một vực...

Nhiều lúc muốn cố tình like hay coment nhưng điều vu vơ... để tiếp tục kéo dài câu chuyện không ngôn từ... Nhưng nghĩ lại... nó thật nực cười... em chẳng phải là bạn, cũng chẳng phải là người quen... Đến biết gì một chút về nhau cũng... không hề có...

Hai người lạ... bắt chuyện... khó lắm anh nhỉ.
Em muốn nói chuyện... chỉ để thêm nhiều động lực hơn để quên đi cái quá khứ đầy lỗi lầm không vui...


thực sự thì... hai chúng ta một trời một vực...

(thonboncodon)

0 Bình luận:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã để lại bình luận góp ý cho Dung kh...
Chúc bạn luôn vui vẻ và thành công trong cuộc sống :)