Status 14/07/2018


Chuyện kể là.
Khi cô gái xuống nhà xe công ty để lấy xe đi về...
Tính mặc áo mưa nhưng áo mưa lại ướt nên cô định không mặc nữa vì trời cũng đã tạnh chỉ lớt phớt vài hạt mưa... đủ để cô về nhà mà khômg bị ướt thành chuột lột...
Nhưng chỉ loanh quanh 1 - 2 phút cô lại mặc chiếc áo mưa ướt át ấy lên người... 
Mây đen 1 mảng... không gian thì âm u...
Bất chợt ông trời ào ào một trận mưa dữ dội khiến cô gái ngậm ngùi tạt xe vào lề đường để tiếp tế nốt lên người mình chiếc quần mưa...
Cứ thế đi... người ngợm cũng ướt nhẹp bởi bộ áo mưa mặc chớp vội...
Về đến cửa nhà... tía cô bảo 2 bố con dắt xe lên anh Trường sửa cho cô cái bô xe bị cô "phá" suốt mấy ngày...
Bố bảo. Hai bố con đi 2 xe, vứt xe con lại. Mai lấy. Tý bố đèo con về...
Cô quay đầu xe và đi... bởi nếu không sửa. Tiếng máy xe sẽ nổ inh ỏi... và khiến cô ngại không dám phi như con thiêu thân trên đường. 😂
Lần đầu tiên bố dẫn cô đến chỗ anh Trường sửa xe...
Chợt rẽ vào con phố. Tôi nhận ra nó quen thuộc. Con phố này những năm tháng xưa tôi từng ghé đến nhiều lần...
Bỗng thấy buồn... có lẽ tối nay lại thút thít một mình...
Hôm nay Hà Nội mưa...
Những hàng cây nơi con phố ấy khiến tôi nhớ lại cái ngày mưa bão của năm nào... Vỉa hè Hà Nội rợp màu xanh ướt...
Mưa... cây... hôm nay làm tôi nhớ về ngày mưa bão hôm đó...
Buồn...
Có thể tôi vẫn luôn né tránh khi ai đó hỏi tôi lý do của câu chuyện năm ấy...
Ừ. Hãy cho đó là lỗi của tôi... tôi có tiếc... nhưng tôi không hối hận vì những gì mình đã làm...
Có những con đường làm trào dâng nỗi nhớ...
Có những cơn mưa xem lẫn sự vui, buồn.
Có những con người vẫn đang né tránh
Có những kỉ niệm chỉ còn trong dĩ vãng...

0 Nhận xét