Em kể anh nghe một câu chuyện đầu thu…

- Dung ơi!... Cháu chào bác, Dung đâu rồi ạ?
Đang rửa mặt trong WC, em chạy ngay ra, ló đầu ra ngoài cái lan can gác xép và đáp lại như bao lần:
- Đợi Dung một lát nhé…
Xong em tất tả chạy lên tầng để thay cái cái quần dài hơn trước khi ra ngoài. Cầm chiếc điện thoại vứt lăn lóc, nằm bơ vơ 1 chỗ, tận 5 cuộc gọi nhỡ và 1 tin nhắn mà em không hề nghe thấy tiếng chuông nào ư?!
Vì vậy mà hắn lại thêm một lần nữa vào tận nhà để hộ tống em ra ngoài đường… Dường như, em không đủ kiên nhẫn để có thể chờ một ai đó… trong khi hắn… chờ đợi em hàng mấy cái “rất lâu rồi”; khi em “trốn tránh” thì… hắn tìm gặp em bằng được… 
Thực sự thì… có nhiều lúc em cảm thấy rằng mình có lỗi với hắn nhiều lắm...
Rút sạc điện thoại, ném phăng cái điện thoại vào chiếc túi, chẳng thèm đọc cái tin nhắn hắn gửi đến có nội dung gì…
Hắn luôn vậy, luôn là xe ôm tình nguyện cho em như thế… 
- H đèo Dung ra cây ATM một lát rồi mình đi nhé,
Sau khi bước ra khỏi cây Tech… sau khi xong “công chuyện” của riêng mình…
- Giờ mình đi đâu không H?
- D có đi uống nước ép không?
- Ừ, cũng được, H đèo đi đâu thì đi…
Luôn là vậy, ngồi sau xe hắn em chẳng bao giờ phải lo rằng mình sẽ bị đi đến “một nơi chẳng ra gì”...
- Nếu đi Lạc Trung thì mình đi đường Thanh Nhàn cho dễ đi H ạ…
Cạnh quán nước mà hắn hay tới, người ta đang thi công, và ồn ào lắm… như này chắc hơi ồn...
- Ừ, hay mình đi thêm một đoạn đi, quán khác cũng được, không ồn ào là được…
Hắn đèo em lên một đoạn rồi tạt vào một quán cà phê gần đó, 
Ánh đèn mờ hiu hiu, khiến không gian trở nên tối tăm nhưng yên tĩnh, mặc dù quán ngay gần mặt đường…
- Hai em uống gì?
- Cho em một ly nước chanh - Hắn gọi 
Chị chủ quay sang phía em, em định hỏi cho mình một ly nước cam nhưng sau vài giây đứng im và lưỡng lự:
- Cho em 2 nước chanh ạ…
Em là vậy “cái gì cũng được”; “ừ”, “sao cũng được”. Lúc nào cũng khó tính với người khác, nhưng với bản thân mình thì lúc nào cũng dễ dãi chọn lựa như vậy…
Lần nào cũng thế, cùng chung một phương tiện, một người luôn tình nguyện cầm lái, một người luôn chọn ngồi đằng sau, cũng vẫn là những chuyện đã từng “than thở” cho nhau nghe hết lần này đến lần khác… Em không thể nhớ rõ được hết, nhưng có lẽ, hôm qua là lần đầu tiên, 2 đứa cùng gọi chung một loại đố uống…
Chưa có ly nước chanh nào cái gì cũng vừa phải như vậy, đá vừa phải, ngọt vừa phải, vị chanh cũng vừa phải… Nhấp ly nước không còn cái cảm giác lạnh buốt, ngọt sắc như những quán em đã tới...
Ấy thế mà đã gần 22 giờ rưỡi rồi sao… 
Đã đến lúc 2 đứa phải đứng dậy rồi…
Đứng đợi hắn đi WC một lát, em mới mở cái tin nhắn ra xem:
“D ơi! H đợi ngoài đường nhé”
- Nãy Dung để điện thoại ở trên nhà rồi xuống rửa mặt nên không nghe thấy Huyền gọi, giờ mới đọc tin nhắn…
Lý do luôn là vậy, luôn luôn là vậy, và không bao giờ là bịa ra cả… Nhưng hắn chẳng bao giờ quan tâm… Hắn vẫn tìm em, hắn chẳng bỏ mặc em lần nào cả… nhưng em chẳng bao giờ dám kể lể với hắn một lần về chuyện của mình… bởi hắn đâu có phải trong chuyện của mình đâu mà có thể giải quyết thay cho mình...

Có lẽ, hôm qua, là lần lâu nhất em “nghe” câu chuyện của hắn…
Chỉ còn chưa đầy 1 tháng nữa thôi, là hắn về với người mà sau này hắn sẽ dành thời gian nhiều hơn là em… hắn sẽ phải lo cho tổ ấm của hắn… chứ đâu còn những tháng ngày… vô lo vô nghĩ như hiện tại… với em...

Em kể anh nghe một câu chuyện đầu thu…
Cô xe ôm đợi chờ hoài không giận
Luôn tìm kiếm khi không thấy em đâu
Vẫn những chuyện chẳng bao giờ hết được
Vị ngọt của chanh, vị mát vừa của đá
Ánh đèn mờ, hiu hắt phố quán đêm…
Ly nước chanh đầu thu hẫng một nhịp...
(thonboncodon)

4 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. Dạ Dung kh... Cảm ơn chú DVD đã ghé thăm và lắng nghe tâm sự của Dung kh... ạ ^^
      chúc chú DVD cuối tuần vui vẻ :)

      Xóa
  2. Vào thăm bạn đọc những bài viết thật có tâm -
    Chúc bạn một ngày mới an lành

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ Dung kh... cảm ơn blogger Nguyễn Viết Tân đã ghé thăm và nghe tâm sự ạ ^^.
      Chúc Blogger Tân có một cuối tuần vui vẻ ạ ^^

      Xóa

Cảm ơn bạn đã để lại bình luận góp ý cho Dung kh...
Chúc bạn luôn vui vẻ và thành công trong cuộc sống :)