Cảm xúc chờ...

Bao lâu nhỉ? 
16 tháng 1 ngày là thời điểm tôi bắt đầu những dòng này…

Em làm tôi rớt nước mắt…
Dù đã từng nghe được thông tin phong thanh trước đó lâu lắm rồi… dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng cảm xúc đến lúc này hoàn toàn trái ngược em ạ…



Tôi buồn... 


Tôi vẫn còn giữ tấm ảnh này chụp em vào năm 2017
Tôi vẫn còn nhớ cái dáng em ngồi chờ HR cùng chúng tôi…
Tôi vẫn còn nhớ mang máng rằng “đây là công việc đầu tiên của em khi mới ra trường” (nếu như không phải đúng như vậy tôi xin lỗi em khi phải biện hộ rằng: Lâu quá rồi chị không thể nhớ rõ hoặc nhầm em với người khác)

Nay tôi lại ngồi, lại dùng thời gian cho cái cảm xúc… dành cho em…

1 năm 4 tháng 18 ngày chúng ta chính thức là đồng nghiệp cũ.
Dù sau này có ai hỏi về em tôi cũng sẽ tự hào trả lời họ như vậy, thay cho câu trả lời “đứa em trước làm cùng công ty”

Em có tin vào linh cảm không?

Chẳng biết có phải là do linh tính mách bảo hay không. Nhưng những ngày tháng tư ấy thôi thúc tôi phải làm một điều gì đó tới em. Và tất cả đều không kịp. Chỉ có thể gửi lời cảm ơn thoáng chốc tới em trong chưa đầy 1 phút cuối buổi họp mà tôi đã phải nhắn Linh Lê đổi lịch họp hôm ấy cho mình…
Và tôi thấy tâm mình nhẹ nhõm hơn khi nghe em nói rằng kết quả của buổi họp hôm ấy, đã làm em thấy đủ, đã làm em thỏa mãn những điều em mong muốn (cho dù chỉ là 1 phần)

Ngày cuối cùng ấy, tôi lại buồn hơn…

“lần đầu tiên mới thấu khoảng cách của chữ xa, lần đầu tiên mới hiểu cảm giác của chữ buồn”...

Gần đến 4 giờ chiều, bất chợt và vô tình, giai điệu bài hát vang lên… mọi bình tĩnh, cũng không thể đánh lừa cảm xúc dâng trào lúc ấy...

Ừ thì có khóc, ừ thì có lộ liễu cái cảm xúc…
Nhưng hôm ấy tôi chẳng muốn ồn ào, chẳng đăng status như bao lần…

Em, cô đồng nghiệp...
Sống tình cảm, sống hết mình, sống cống hiến…

Chưa bao giờ có cái ôm nào chặt và nặng đến thế…!

Không buông một lời chúc nào tới em cả…
Chẳng dám nhìn vào em…

Chào em một thành viên của Vỡ Lòng Hội…
Chào em một người đồng nghiệp đúng nghĩa...

21/10/2018
Vào ngày 13/1/2017, Chúng ta chính thức gặp nhau, chính thức trở thành 1 team từ ngày đó... 
887 - Vũ Nhật Linh


Chị cứ tự tin rằng… có thể lưu lại toàn bộ cái cảm xúc ngày hôm đó…

Đúng cảm xúc ngày hôm đó như thế nào, chị vẫn còn nhớ rõ…

Nhưng chị đã lầm khi đã không diễn tả luôn vào đúng cái thời điểm ấy, để bây giờ có muốn lưu giữ lại cảm xúc của mình cũng không thể trọn vẹn.



Hôm nay, chị đọc dòng status của em trên Facebook...
Con người em như nào, thì con chữ của em cũng thể hiện như vậy.

Chị cảm ơn, vì chị vẫn chưa nằm trong danh sách những người em unfriend....


Tớ không phải một người ưa thích các mối quan hệ. Tớ thích càng ít bạn càng tốt. Tớ kém trong việc mở lòng lắm, nên quanh ra quẩn vào cũng chỉ chơi được với một số người hay tiếp xúc
Tớ không thích xã giao. Càng không thích níu giữ một tình bạn chỉ để tiện thể thì nhờ nhau hay tiện thì ngó vào wall facebook của nhau
Tớ nhớ hết lý do tại sao các cậu trong list bạn bè. Tớ nhớ hết những chi tiết nhỏ nhặt về các cậu. Dù các cậu có là người không gắn bó với tớ đi nữa. Từ 280 friends, danh sách bạn của tớ tụt xuống còn 182. Các cậu đặc biệt hơn cả; cảm ơn vì tớ đã biết các cậu.

Chị không hiểu, tại sao nhiều người, người ta hay show tin nhắn "riêng tư" của họ cho chị xem như thế...
Chị không có thói quen tọc mạch và xem tin nhắn (hay các đoạn hội thoại riêng tư) của người khác, từ trước đến nay và sau này cũng vẫn vậy...
Dù người ta có đưa ra kêu chị đọc, chị cũng chỉ theo "thủ tục" nghía mắt vào cái màn hình, đảo con mắt qua trái qua phải vài từ rồi thôi, đến cả nội dung chị đã đọc là gì, chị cũng chẳng thể nhớ nổi chỉ sau vài phút vì chị không phải là người ở trong cuộc thoại đó thì làm sao chị có quyền phải đọc kỹ chúng chứ...

Hôm ấy cũng thế, nó chìa màn hình điện thoại cho chị coi đoạn trò chuyện của em cho chị coi, và vẫn vậy, chị chỉ nhìn thấy mấy cái màu xanh xanh của Skype, chứ chẳng dám đọc kỹ nội dung (mặc dù lúc ấy người ta cho mình cái quyền được đọc kỹ cơ mà...) Chị thấy cứ như chị lại hay, Có cận, nhưng chẳng đeo kính nữa... cái gì cũng muốn nhìn cho rõ ràng cũng không phải là hay lắm đâu em nhỉ?!

Bất chợt chị nhớ lại ngày hôm ấy, Sau khi nhận cái ôm chào tạm biệt, Đội "Dung lung tung" của chị đi ăn chè, Tuân nó show điện thoại của nó cho chị xem... chị chỉ nhớ 1 câu nó kể lại lúc ấy. Em nói nó có kiểu nói chuyện giống giống chị Dung, thỉnh thoảng nhảy vào nói "tào lao bí đao" 1 câu rồi thôi...

Chị lại tào lao thêm một lúc nữa nhé...
Trước đó vài hôm, đột nhiên, Tuấn inbox skype cho chị hỏi "Nhật Linh là người như thế nào hả chị?"
Có lẽ chị phải cạp cái màn hình ra đây thôi...
Chị không giỏi nhận xét về một ai đó, nhưng chị có thể cảm nhận được rằng... em ở cạnh ai, thì họ sẽ không bao giờ có cảm giác sợ hãi...

Chị không giỏi giữ gìn các mối quan hệ, cũng có thể một ngày nào đó chúng ta chẳng có lý do gì để liên lạc với nhau cả... nhưng "chị vẫn nhớ lý do tại sao em trong list bạn bè, chị vẫn nhớ lý do em xuất hiện trong cuộc sống của chị. Chị nhớ những chi tiết nhỏ nhặt ở em"
(Dung kh...)

2 nhận xét:

  1. '' em ở cạnh ai, thì họ sẽ không bao giờ có cảm giác sợ hãi...''Điều này thì phải giữ mãi đấy người

    Trả lờiXóa
  2. DVD sang thăm nhà, chúc Dung kh... an lành!

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã để lại bình luận góp ý cho Dung kh...
Chúc bạn luôn vui vẻ và thành công trong cuộc sống :)