Status 06/10/2018

Một bộ phim mà mình cứ xem đi xem lại thì cảm xúc dành cho nó cũng nhạt dần thì phải? 
Hôm nay, lại vô tình thấy bộ phim, và là lần thứ 4 mình xem "Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ xanh"


Bộ phim cứ nhẹ nhàng như cái tên của nó, cho đến cảnh, thằng Thiều, giấu Cu Cậu giả sau lưng và lùi bước bỏ chạy thì mạch của phim bắt đầu trùng xuống...

Niềm hi vọng dường như đang được nhen nhóm trong ba đứa trẻ, khi thằng cu Tường mò được cục vàng rồi thằng Thiều khăng khăng rằng nhà chúng nó sẽ giàu lên. Và rồi cũng lại vụt tắt...

Khi nhắc đến những đứa trẻ, người ta thường cứ mặc định gắn cho chúng hai từ "hồn nhiên"... Có đúng như vậy không...?!
Thằng hai Thiều, Con bé Mận, ngay cả thằng cu Tường, trên khuôn mặt của chúng, trong cái ánh mặt "đầy hi vọng" của chúng đâu đó vẫn đượm một nét buồn man mác...

- Anh hai, anh đừng nói vơi ba là anh đánh em. Anh nói em leo cây bị té.

Lại thêm một lần nữa, cũng chính câu nói này khiến mình chững lại... Chỉ khác là bữa nay không còn phải dùng tay lau nước mắt nữa thôi.

Luôn thích xem phim Việt chỉ bởi những câu thoại đơn độc như vậy. 
Luôn thích xem phim Việt vì nó có thể đẩy cái mớ cảm xúc của mình lên, xuống hỗn độn... 
Luôn thích xem phim Việt chỉ bởi bản nhạc phim, giai điệu nhạc nền, hay những phân cảnh quay chậm như thế... chậm đến "lòi" cái tinh tế của phim

Xúc cảm đang trùng đến mấy, âu cũng sẽ phải nhoẻn miệng cười cùng cậu bé đến 1 giây cuối cùng.
"Nắng mưa là chuyện của trời
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng"


2 Nhận xét

  1. Không mấy người xem phim rồi có cảm nhận được như bạn đâu-Chúc bạn ngày mới an lành nhé

    Trả lờiXóa
  2. DVD cũng đã thưởng thức phim "Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh", thật hay!
    Vẫn còn những phim Việt Nam khác cũng rất hay!

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã để lại bình luận góp ý cho Dung kh...
Chúc bạn luôn vui vẻ và thành công trong cuộc sống :)