(Heo còi đãng trí)

Người đặc biệt - xin giữ cho riêng nhau.


Cô không biết lý do tại sao người ta lại vượt qua cái ranh giới mà cô ta đã đặt ra.
Một ranh giới mỏng tang dễ chạm vào.
Một ranh giới gọi tên "đặc biệt"
Chẳng có một cái tiêu chuẩn cụ thể nào cho ranh giới này cả. Bởi 2 từ "đặc biệt" đã bao hàm toàn bộ ý nghĩa mà cô muốn diễn tả.
Khi nghe đến 3 chữ "người đặc biệt" thì họ lại mặc định là nửa kia của cô. Còn với cô, trong cuộc đời của mình "nửa còn lại" của cô không đếm xuể.
Họ đặc biệt chỉ bởi vì họ vô tình đi ngang và để lại những dấu ấn trong cuốn tiểu thuyết của đời cô.
Mới từ vài giây trở về trước họ chẳng là gì và ngược lại, nhưng chỉ một khoảnh khắc họ đã đặt bước chân sang vùng đất đặc biệt tự khi nào không hay.
Vui có, buồn có, thất vọng có, giận hờn có, tiêu cực có, tích cực có, thậm chí mất mát cũng có... nhưng cô chẳng bao giờ ghét nổi 
Nhờ họ cô thay đổi... nên cho dù thế nào họ cũng là những người đặc biệt và đáng tôn trọng.
"Từng đặc biệt thì luôn là đặc biệt"
Gửi Người đặc biệt - xin giữ cho riêng nhau.


1 nhận xét:

  1. Người đặc biệt thì luôn là đặc biệt, không nhất thiết phải là "một nửa", Dk... nhỉ!

    Trả lờiXóa

Cảm ơn bạn đã để lại bình luận góp ý cho Dung kh...
Chúc bạn luôn vui vẻ và thành công trong cuộc sống :)

Adbox

@templatesyard